do Khu Hội Cựu TNCT Việt-Nam Nam-Cali chủ trương.
![]()
|
MÙA THU HAI THÁNG CHÍN Thơ Mường Giang tặng Trạch Gầm và Trầm Kha
Nếu
không có mùa thu hai tháng chín
Hai tháng chín ! làm sao mà quên được
?
Mấy
chục
năm bị
đảng
Hồ
bưng
bít
Hai tháng chín mùa thu vang tiếng
hát
Tội
nghiếp
quá là lớp
người
tuổi
trẻ
Nên tất
cả
chẳng
ai ngờ
ai biết
Hai tháng chín cũng là ngày đáng nhớ
Hai tháng chín, ngày ‘ cội
già cằn
cổi
‘
Nhớ
chuyện
cũ ḷng thêm đau như
cắt
Nhưng
tất
cả
chỉ
đói nghèo bi thảm
Hai tháng chín với
lá cờ
máu đó
Hai tháng chín làm sao mà quên được
?
Chữ
nghĩa nào để
mọi
người
kể
hết
Hai tháng chín hăy thi nhau mà hát
Thức
tỉnh
đi những
người
đang đắm
mộng Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di
NHỮNG BÀI THƠ XUÂN CỦA MƯỜNG GIANG ——————————————————————
thơ gởi chị mường giang riêng tặng Uyên Nguyên, Tâm Vô Lệ, Thiếu Khanh, Anh Vũ, Trầm Kha, Cát Biển, Tiếp Sĩ Trường, Ngô Trúc Khánh, Cao Hoài Sơn, Dung Nguyễn, Đức Nguyễn, Xuân Ngô, Trạch Gầm, Ngọc Nhung, Tuyết Mai, Thùy Hương, Da Hương, Quốc Thi, Lê văn Kỳ, Minh Nguyệt, Pháo Thủ Chu Pao, Vơ Đức Minh, Lê Trị, Từ Đức Tài, Lê Kim Dân ..
1 - BIẾT VỀ ĐÂU HỞI, BƯỚC CÔ MIÊN
Sáu mươi
mấy
vẫn
đời
phiêu bạt
Ngao ngán hoàng hôn trong ngực
đá
Một
sáng tàn thu rời
xóm học
Từ
đó trăng xưa
mờ
tuổi
mộng
Bước
chân lận
đận
đời
chinh chiến
Rồi
nuốt
thêm đau ngày ră ngủ
Quê người
chạy
giặc
mờ
nhân
ảnh
Quanh quẩn
t́m nhau trong cổ
mộ
Phan Thiết
quê xa trời
bảng
lảng
Thơ
viết
ngh́n trang chưa
thấy
đủ
Mấy
chục
năm rong trên xứ
lạ
Soi gương
ngơ
ngẩn
buồn
thê thảm
2- ANH VỀ PHAN THIẾT
Anh về
Phan Thiết
ngang Xuân Lộc
có đi cúng Phật
trên Tà Cú
có xuống
bến
tàu khu nghĩa địa
đừng
quên thăm lại
Quân y Viện
có vào vườn
hoa thắm
lầu
nước
có dến
truờng
yêu thời
tuổi
học
có ghé chợ
Cồn
Chà Đức
Thắng
có viếng
Ḥn Rơm,
chơi
Mũi Né
có về
thắm
bốn
quận
miền
bắc
có qua phố
chợ
ba ngày tết
3 - THƯ GỦI CHỊ
Tết
năm nay nếu
chị
về
Phan Thiết
bổng
thương
quá những
ngày xưa
thân ái
đă lâu rồi
xuân là xuân thống
hận
bao năm qua cùng xuân đi xuân tới
ngơ trước
vườn
sau cỏ
lau đốn
sạch
nên cũng có mai vàng cùng pháo đỏ
nay xứ
người
giữa
đôi bờ
cách trở
bao mộng
thắm
theo biển
đời
vụn
vỡ
4 - XUÂN VIỄN XỨ
Xuân về
trên đất
khách
trong nhà không hoa nở
bao xuân sầu
viễn
xứ
bao xuân sầu
tan tác
quê hương
giờ
xuân đến
xuân về
trên đất
khách
5 - XUÂN ĐẾN THÊM BẼ BÀNG
Quê người
đêm trừ
tịch
sầu
theo men vào tim
xuân
ơi
đến
mà chi ?
ngh́n trùng chốn
quê hương
quê hương
hận
ngun ngút
xuân ch́m trong đáy cốc
6- BAO GIỜ DẲM LẠI LÁ XUÂN QUÊ
Nửa
đêm đứng
ngóng xuân ngoài ngỏ
Trở
giấc
vàng đông gầy
tiển
biệt
Chừng
như
mùa đông làm trăng chết
Ta biến
thành ga sầu
hải
đảo
Ta giờ
cũng vẫn
sầu
thơ
rượu
Thơ
theo vàng vơ màu đông nhớ
7 - BỔNG DƯNG VÔ HẠN NHỚ MIÊN MAN Sáu câu vọng cổ thời thơ dại học mót từ trong ngơ ngách đời âm hưởng cuộc t́nh anh bán chiếu đâu ngờ số phận chính thân tôi
Buổi đó cơ hàn manh áo bạc nên hoa niên như chuyện hoang đường người ta xe ngựa vui đèn sách tôi ‘ Nặng T́nh Xưa , Liễu Thuận Nương (1) ‘
Ừ, Liếu (2) dẫn hồn vào tịch mịch Xàng Xê (3) thêm nản cuộc phong trần quẩn quanh ḍ dẳm trong hư ảo đời thế làm sao chẳng nát thân ?
Nên đă an vui cùng định mệnh bước đi không biết tới phương nào về đâu trời đất mênh mông quá ‘ Lưu Thủy, Nam Ai (4) khóc hận đau
Giờ bổng thấy thèm câu vọng cổ t́nh tang đêm ngủ hát rong mơ như ngày lưu lạc đời chinh chiến rượu đế mồi khô hứng bất ngờ
Câu chuyện thần tiên đâu hẹn trước bổng dưng vô hạn nhớ miên man ngủ cung nắn lại dây ù liếu dạ cổ mời em dạo khúc đàn (1) (2)(3)(4) tên các bản cổ nhạc
8-THÊM MỘT LẦN XUÂN VIỄN XỨ mỗi năm cứ đến ngày xuân tết ta lại bâng khuâng chuyện trở về ngoài biển vật vờ đôi cánh nhạn trong tim lầm lũi bước đam mê
ba mươi bốn năm đời lưu xứ đập vỡ gương soi vẫn hắt hiu tầm tă vực hồn mưa cỗ độ tay ôm ảo ảnh bóng mây chiều
đă biết ngày về đâu có hẹn nhưng sao thương quá cảnh quê nhà tết này Phan Thiết hoa c̣n thắm trong hóc vông già, ve vẫn ca ?
biển lưới cá đầy như buổi trước ? tiếng ḥ giả gạo có c̣n không ? nhớ ôi là nhớ ngôi trường nhỏ lưu bút ngày xanh, tuổi chớm hồng
c̣n nửa, mộ phần đồng đội cũ năm nao chết thảm giữa binh đao chắc nay cũng đă tan thành bụi trước nỗi tang dâu huyết lệ trào
mẹ đơi con về ṃn mơi gục vợ chờ cũng hóa đá thiên thu bao lần hẹn hứa rồi quên hẹn mấy chục năm qua vẫn tháng tư
9- TẾT NAY TA VỀ PHAN THIẾT Tết nay ḿnh rũ về Phan Thiết sống lại mùa xuân tuổi học đường tháng chạp hăm ba cùng với mẹ nữa đêm tiển Táo rất thân thương
Hăm nhăm lểnh khểnh mang quà tết kính biếu thầy cô khắp phố phường lấp ló sau lưng me nh́n trộm cành mai đang hé cánh xuân hương
Chiều hăm chín tết theo chân chị mệt lă chen nhau giữa bước người phiên chợ cuối năm vui đáo để tiếng cười làm gió cũng chơi vơi
Quẩn quanh đă bắt đầu đ́ đẹt pháo nổ xen trong điệu trống lân khắp bếp bề bề măng, cốm, mứt nhà trên cha vịnh bức tranh xuân
Giao thừa ngồi đợi chuông chùa vọng giữa bước nàng xuân lộng nỏn nường hương rợp xiêm y rền nhạc ngựa trần gian mở hội đón tiên nương
Hừng sáng cả nhà đi hái lộc mông mênh đất tỏa ngát hương trầm pháo hồng mừng tết bay trăm lối bổng tiếng gà vang báo đổi năm
Trời hởi xuân về thương với nhớ ngồi đây mà ngóng tết xa mờ quán khuya vắng bóng người muôn dặm tiếng sếu càng thêm mộng ngẩn ngơ
Giờ đâu c̣n đủ gịng dư lệ để khóc mùa xuân lạc bến chiều nhớ mẹ nên buồn rầu mộng mị những ngày tết nhỏ vẹn thương yêu
10 - XIN NHỚ CHO TÔI CHÚT VỊ LÀNG Tết nay em có về Phan Thiết có ghé trường xưa, viếng mộ thầy đây nén hương ḷng người lính cũ cũng là lệ nhớ xót thương cay
Có vào tửu quán vui cùng bạn chuốc một bầu riêng cúng tưởng người những lính cùng dân chung bấ1hạnh v́ đời mà đổ máu thây phơi
Có xuống Cồn Chà ăn cá mực thăm giùm người bạn biển quê tôi thảm ơi một kiếp đời mưa gió vẫn áo mê tơi suốt một đời
Có qua phố chợ khoe quần áo bớt một vài xu giúp kẻ nghèo người phế binh ḅ trên gạch lạnh tủi buồn cô quạnh nắng mưa treo
Có đi ngắm cảnh t́m thơ vị đừng bỏ quên Cây Táo, Phú Long Dốc Căn, Kim Hải, Đoàn Mạnh Hoạch những địa danh xưa đẳm máu hồng
Có vào lễ Phật trên chùa Cú hay ghé thăm Cha tại giáo đường t́m lại giùm tôi hương phấn cũ của thời tuổi học lắm thương vương
Có gặp bạn bè c̣n sống tủi xin em chia bớt một phần vui xin em lau lệ đời phân cách để nguyện cho nhau bớt ngậm ngùi
Có mua quà tặng khi về Mỹ xin nhớ cho tôi chút vị làng hơi đất , mùi rơm, t́nh biển mặn thương hoài mà vẫn cứ miên man
11- XUÂN MÙA CHINH CHIẾN Rồi cũng tết cũng mùa xuân viễn xứ đời chinh nhân sao lắm nổi đoạn trường xưa những mùa tết ngập lệ đau thương nơi đồn vắng, hố cá nhân chờ giặc
Đêm giao thừa một ḿnh buồn hiu hắt ngậm ngùi cùng chiếc bóng chúc tân niên loay hoay t́m đâu thấy một ai quen chỉ tiếng nhạn kêu sương ngoài quan tái
Sáng mùng một chờ thư em ṃn mơi đứng lại ngồi trông mây nổi mù bay cuối quê xa thương mẹ ngóng đêm ngày chờ thằng con lính, trăm lần lổi hẹn
Nhưng mẹ ơi nơi này xuân nào đến với những hồn ma lạnh quẩn quanh đây bên suối ngàn róc rách gió lă lay têt muôn dặm năm qua buồn muốn khóc
Tàn chinh chiến tưởng không c̣n chết chóc đâu ai ngờ thảm tuyệt vẫn muôn phương xưa banh xác v́ bom đạn chiến trường nay gục úa bên đ̣n roi đói bệnh
Xưa đồn vắng chờ xuân xuân không đến nay trong tù không muốn tết vẫn sang đời ǵ đâu sao tàn nhẫn bẽ bàng kiếp lính trận cứ ngậm ngùi cô quạnh
Mùng một tết góp cơm canh trà bánh nén hương ḷng nhớ bạn chết thảm đơn tuổi hoa niên mà đă bỏ trần gian nằm với đất bên đường sầu cỏ úa
Nay xứ lạ một lần xuân tới nữa tết không nhà hiu quạnh vắng người thương vẫn tỉnh say nơi quán lẽ bên đường chờ bạn tới cụng ly mừng xuân thắm
Nhưng họ đă chết queo ngoài muôn dặm kể từ mùa chinh chiến bỏ trường xưa chỉ c̣n ta buồn bă kiếp sống thừa bao chục năm héo cùng xuân viển xứ
12 - KHÓC BẠN Cỏ đă úa trên nấm mồ hoang lạnh Thây cũng tan trong ḷng đất cô đơn Mà bây giờ ta mới nhận được tin Mày gục chết giữa lao tù thê thiết
Đau đớn quá ta nghẹn nghào rên xiết Tưởng hồn mày như lẩn quẩn đâu đây Chết oan khiên nên mày đă thành mây Cho ta ngóng thêm bàng hoàng năo nuột
Nhớ buổi trước, chúng ḿnh nghèo xơ xác Lại chung trường, cùng lớp, nên tri âm Ta ngông nghênh hứng chịu nỗi thăng trầm Mày lập chí được công danh rực rỡ
Rồi hai đứa cũng đành buông sách vở Để v́ đời làm lính giữ quê hương Đêm giă từ, ngồi ngắm nước sông Mường Cùng hẹn hứa một ngày vui tao ngộ
Mười mấy lần xuân, đến, đi bở ngở Ta với mày, mỗi lúc lại xa thêm Thương nhớ nhau chỉ nhắc cho đỡ thèm Hay trao gởi qua tâm tư nḥa lệ
Nước bỗng mất, đời quanh co dâu bể Hai thằng về quê làm kẻ tội nhân Ta lăng tử lên xuống cũng không cần Mày hoài băo sống chờ ngày rửa nhục
Nhưng giặc vẫn c̣n mà mày đă chết Hận mang mang nên hồn măi chập chùng Ta đất người sống nhục nhă như không Đời nghiệt ngă theo ta mày tận tuyệt
Chỉ mong được có ngày về Phan Thiết, Đến bờ sông Mương, hội ngộ cùng mày, Như lời hứa, lúc hai đứa chia tay Dù mày đă thành hồn ma dũng liệt
13 - XUÂN NÀY CON VẪN KHÔNG VỀ ĐƯỢC Mẹ ơi, thôi thế thêm lần nữa Con chẳng kịp về để đón xuân Như những lần xuân qua lỗi hẹn Xuân này con cũng thế mà thôi
Quê người hiu hắt đời vong quốc Quê mẹ triền miên cảnh tóc tang Nên có ǵ vui mà đón đợi Có chăng niềm thống hận vô vàn
Thương mẹ già nua sầu chiết bóng Héo ṃn đáy mắt ngóng tin con Để rồi sướt mướt đêm trừ tịch Ră rượi thân đơn với tủi hờn
Thương mẹ lất lây đời đói rách Âm thầm gượng sống giữa quê hương Đợi ngày con mẹ vui tao ngộ Nhưng đă bao năm chỉ chán chường
Nơi này xuân đến con nào biết Lầm lũi tỉnh mơ bước lạc loài Nhà chẳng hoa đèn, không pháo nổ Có chăng rượu đắng để nguôi ngoai
Mẹ ơi thôi thế thêm lần nữa Con trẻ đành xin lỗi hẹn rồi V́ non nước đang c̣n thống hận Con về sao được hỡi mẹ ơi..
Mẹ đă chết queo trong huyệt lạnh Mà con vẫn cứ tết quê người Hẹn về nhưng vẫn chưa về được Thêm một lần xuân nát tả tơi..
14 - XUAN CHIẾN ĐỊA viết nhớ Trần văn Thân - Đinh Hoàng Điểu
Chợt nhớ năm nào trên chiến địa chúng ḿnh hiu hắt đón xuân chơi một thằng bộ binh đời như bỏ một đứa nhảy dù cũng tả tơi
bó gối trong căn hầm tránh đạn chia nhau một cốc cà phê đen hít dăm ba điếu quân tiếp vụ ấy têt cô đơn của lính quèn
rừng vẫn vô t́nh buồn ủ rũ gục đầu tắm đạn pháo thương đau chim đàn cũng bỏ ta về phố mặc kẻ chinh nhân vạn cổ sầu
rồi cũng chia tay người mỗi ngă bao mùa xuân tới vẫn tha phương tan hàng mới đươc tin bạn đă chết rục năm nao giữa chiến trường
thương bạn xót ta buồn lại khóc một thằng bất hạnh, đứa điêu linh chết không mồ mả nơi đèo lũng sống mất quê hương kiếp kư sinh
thắp nén hương ḷng nơi gác lạnh cốc cà phê nóng điếu thuốc đen mời bạn về trong đêm trừ tịch để lại cùng vui tết lính quèn
Xóm Cồn Ha Uy Di Ngày 1/1/2010 Mường Giang
|
***
Nghe lại:Chương tŕnh
phát thanh đặc biệt-
***
Tôi bước đi không
thấy phố không thấy nhà ***
NGỌN LỬA CAO NGUYÊN (thân gởi đồng bào Việt Nam quốc nội và quốc ngoại)
Một ngọn đuốc
rồi muôn ngàn ngọn đuốc
Th́ hỡi ta, đứng dậy cứu dân ḿnh !
|