Diễn đàn                                                             

MỘT THỜI

PHAN CHÂU TRINH

 

Một thời Phan Châu Trinh- ..-Nguyễn Đăng Ngọc

Có tôi trong đám ấy ngáy xưa -thơ Luân Hoán

Tạ ơn Thầy Cô -“…... -Đỗ Thái Nhiên

Tiếng hát Thanh Mai [Trên Đỉnh B́nh Yên]

Giọng ca Hời - "... .."- Đỗ Thái Nhiên

"Phe nào thắng nhân dân đều thất bại" Trần Gia Phụng

Chết  tập thể trong trại tù cải tạo -! .." Chế Văn Thức/Một thời PCT

  Lời tạ lỗi muộn màng -Nguyên Hồng/Một thời PhanChâuTrinh

@@@

NỖI BUỒN CUỘC CHIẾN

Nguyễn Quư Đại/Một thời Phan Châu Trinh

 
Vẫn mơ về Đà Nẵng

Năm nay mùa đông Âu Châu thời tiết khá lạnh, về đêm đôi khi nhiệt độ xuống trừ 200c, tuyết rơi ngập cao quá đầu gối, các hồ nước bị đóng băng, đồng rộng mênh mông toàn màu trắng của tuyết. Những giàn nho, giàn đường hoa thản (Hopfen) không lá, đứng trơ vơ trong gió lạnh. Từng đàn quạ đen bay lượn t́m mồi trong bầu trời mù ảm đạm. Rừng thông già rủ lá buồn tênh.

Qua đông mọi người đang hướng về mùa xuân, mùa hoa lá đâm chồi, nẩy lộc phô bày sức sống mới  sau những tháng u buồn giá lạnh. Cuối tháng ba trời nắng ấm, sáng tinh sương mặt trời chưa ló dạng đă nghe tiếng chim hót véo von trên những cành cây đang trở ḿnh nở nụ. Mùa Phục Sinh đến kỷ niệm ngày Chúa Jesus Kitô được sống lại (Auferstehung). Đồng hồ phải đổi thêm một giờ v́ ngày dài đêm ngắn. Người theo Thiên Chúa vui mừng ngày Chúa sống lại, mọi nười được nghĩ 4 ngày dài cuối tuần.

Đối với người Việt lưu vong tháng Tư là tháng đau buồn sau cuộc đổi đời người miền Nam gánh chịu khổ đau oan nghiệt, là một ngày lịch sử mà con cháu chúng ta cả ngàn đời sau phải ghi nhớ,một ngày thể chế ở Việt Nam đổii thay mà hậu quả của nó không  những chỉ dừng lại sau thời hậu chiến thiếu thốn, đói khổ.. (CSVN gọi: thời bao cấp") mà cỏn kéo dài đau thương cho tới nay 37 năm sau …

Nhà cầm quyền CSVN cưởng chiếm và cướp đoạt di sản đất đai, ruộng nương của người dân vô tội và của các tôn giáo, thậm chí đến nghĩa địa nơi chôn mồ mả ông bà của họ cũng bị đảng CS cướp đoạt, điền h́nh ở giáo xứ Cồn Dầu Đà Nẵng, giáo xứ Đồng Chiêm, Văn Giang, Hưng Yên . . . Đảng CSVN cúi đầu dâng hiến tài nguyên, biển, đất. . . làm nô lệ cho Tàu; ngược lại tàn nhẫn, đàn áp nười yêu nước. Lời ca tiếng nhạc của Việt Khang là tiếng thét nghẹn ngào của người dân oan, “Các anh là ai mà sao lại đánh tôi. . bắt tôi. Khi tôi chẳng làm điều ǵ sai, tôi chỉ có ḷng yêu Nước, tôi chi muốn chống Tàu xâm lược..?”  Họ dồn dân vào chân tường là sự báo hiệu ngày tàn của chế độ vô luân, độc tài, tham nhũng, sẽ bi toàn dân đứng lên lật đồ .

Tôi cồ quên những đau buồn. khốn khổ của bản thân. gia đ́nh và bạn bè sau ngày 30-4-1975, nhưng nó cứ hiện về, chập chờn trong giấc ngủ. . . Tôi đă mơ thấy bạn Huỳnh Văn T. trên ḿnh đầy máu nằm cô đơn không mộ bia ở rừng núi Quế Sơn. Là bạn thân cùng học trường Phan Châu Trinh. T. phải giả từ Đại học Huế 1972 xếp bút nghiêng theo lịnh động viên, vào trường sĩ quan trừ bị Thủ Đức, sau 9 tháng quân trường về phục vụ tạt tiều khu Quảng Nam, tham dự các trận đánh với VC ngay trên quê hương của ḿnh. Cuộc đời của người chiến binh vất vả, năm bờ, ngủ bụi, ăn cơn sấy, uống nước hố bom. Thỉnh thoảng tôi nhận thư của T. từ mặt trận gởi về. Bạn tôi vẫn yêu đời không than thở, mong cuộc chiến sớm chấm dứt, bom đạn không c̣n tàn phá quê hương, đêm đêm không c̣n ánh hỏa châu soi sáng bầu trời; người lính chiến có thề giả từ vũ khí, trở về đời sống dân sự. Giấc mơ đơn giản của đời trai thời loạn bay vào hư không! Hiệp định Paris kư xong chưa ráo mực, VC càng đánh mạnh hơn khi quân đội Đồng Minh rút khỏi Việt Nam. Chính phủ Mỹ cúp viện trợ cho quân đội VNCH. Bạn tôi nằm lại với núi rừng, ngày tháng trôi qua trong quên lăng phũ phàng. Quê nội tôi ở Quế Sơn, tôi rời quê lúc c̣n bé nên không biết nhiều về nơi ḿnh chào đời chi nghe các địa danh của núi rừng như: đồi Lim, Lạc Sơn, Ḥn Tàu, đèo Le. Nông Sơn, Trả Mi . . .

Tôi chưa đi hết miền đất quê hương, chưa ăn hết các loại mắm đặc sản nhưng lúc nào cũng hănh diện Quảng Nam là nơi ḿnh sinh ra và trưởng thành. Miền Trung trải qua nhiều biến động xuống đường biểu t́nh ... t́nh h́nh chiến sự luôn sôi động, trôi theo vận mệnh của lịch sử, sau mùa Xuân 1975. Huế thất thủ ngày 25.3.75. Đả Nẵng bỏ ngơ ngày 29.3 .1975, quân đội và dân chúng xôn xao di tản chiến thuật, chen lấn lên tàu Hải quân, tàu hàng chạy trốn VC. Chúng ta từng trải qua những thăng trầm của lịch sử VN. Sau 30.4.1975 tôi cũng bi tập trung cải tạo, không thể thực hiện việc t́m xác bạn. Năm 1978 trước khi vượt biển tôi từ Sài G̣n về Đà Nẵng, sang An Hải t́m nhà bạn, nhưng nhà đă thay chủ đồi ngôi.

Tôi đến nhà người yêu của T. lúc đó là cô giáo cấp III để hỏi thăm tin tức bạn, nhưng đổi đời th́ ḷng người cũng thay trắng đổi đen! Người ấy nay gọi những người làm việc trước 1975 là "ngụy", nghe thật đau ḷng. Bạn tôi bỏ ḿnh trong cuộc chiến và thân phận tôi là công chức của chế độ VNCH, dù người sống hay qua đời đểu bi họ kết tội! Tôi cảm thấy ân hận việc đến thăm hỏi tin tức gia đ́nh của ba mẹ T. đi đâu ? Dù sao họ cũng một thời yêu nhau tha thiết, nhưng nay là cô giáo thời “đỉnh cao trí tuệ ". V́ các thầy cô thời VNCH không được phép dạy học, đành đổi nghề để mưu sinh như: chạy xe ôm, làm phu phụ hồ, bán sách chợ trời, chợ thuốc

Tây.  Kẻ xuống đời, người lên đời, người ấy được trọng dụng nên mau quên những kỷ niệm thời sinh viên, không c̣n bận ḷng với người yêu cũ thuộc về dĩ văng xa khơi và đă vỗ cánh bay xa. ...

Đường Lê Lợi ồn ào, trường xưa im ĺm dưới hàng cây cao nghiêng bong, sân trường vẫn c̣n những cánh phượng đỏ rơi..., kỷ niệm tuổi học tṛ sống lại trong kư ức, trên đường đời vạn néo, ai c̣n ai mất khó t́m nhau. Mỗi người một cuộc sống, cặm cụi tảo tần đi t́m , “cái ăn” để sống qua ngày. Nh́n lớp học sân trường thuở nào, tôi vừa thấy xa lạ vừa thấy thân thương, bồi hồi nhớ lại một thời đă qua. Nỗi buồn trĩu nặng trong long, tôi lang thang đến cống Mê Linh, đường vào phi trường vắng bóng những chàng Pilot hào hoa ngày nào, quán phở Hoàng chỉ c̣n lại cái bảng hiệu phai màu, không c̣n nồi nước lèo bốc mùi thơm ngon. Chủ quán là ba của bạn tôi, sau 1975 ông đổi nghề bán nước dừa, nước đá, thuốc lá.

Gặp tôi ông vui mừng tâm sự : "Năm 1954 bỏ miền Bắc di cư vào Nam, 21 năm sống ở Đà Nẵng tạo nên sự nghiệp, đời sống sung túc từ đôi bàn tay trắng, các con học thành tài, nhưng  ngày nay bạn tôi không giúp được gia đ́nh v́ lương không đủ ăn mà cuối tháng c̣n về xin gạo mang theo! " Tôi thưa với ông có thể là lần cuối tôi về thăm lại bạn bè và những con đường xưa, lối cũ trước khi vượt biển đổi mạng sống với biển cả, với công an và với rủi may. . . Nếu may mắn vượt thoát th́ hy vọng đời ḿnh có một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn. . Sống trên quê hương mà bị kỳ thị, bị kết tội ­ "ngụy" khó có thể vươn lên. Chế độ mới đưa miền Nam đến nghèo khố, bi đát như miền Bắc không tự do, thiếu t́nh người. Họ rất giỏi trong việc bóc lột, dối trá, bưng bít, ngụy biện, che dấu những xấu xa, thấp kém và tuyên truyền ca tụng chiến thắng, ḥa b́nh, thống nhất, thực tế chi phơi bày một miền Bắc xă hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát về mọi mặt. Trường hợp bố tập kết là cán bộ cao cấp có thể lănh cho con thiếu uư sĩ quan pháo binh ra khỏi trại cải tạo nhưng bố không làm th́ lảm sao có t́nh người trong xă hội mới ?

Chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một tṛ cười. Sự tồi tệ của nó được chứng minh rơ rệt qua sự đói rách, cùng cực của đồng bào miền Bắc. Bà con vào thăm miền Nam thấy cái ǵ cũng muốn xin, muốn mượn. Người có tiền ra chợ trời mua sắm, người có quyền thế th́ tịch thu của người khác mang về Bắc. Phải nhận rằng ngày 30.4.1975 là ngày giải phóng miền Bắc chứ không là giải phóng miền Nam!

Tôi về quê nội thăm mộ tổ tiên cũng như ḍ hỏi những người Nghĩa quân, Địa phương quân từng tham gia chiến trận của bạn tôi ở đồi Lim là một cao điểm trên đó có thề quan sát được thung lũng núi rừng bao quanh, từng phát hiện VC di chuyển, họ gọi phi cơ oanh tạc hay pháo binh làm địch thiệt hại nặng nề, đó lả cái gai phải nhổ nên VC dồn lực lượng tiêu diệt trước khi chiếm quận ly Quế Sơn. Tôi chưa t́m ra tung tích nơi nào bạn tôi cùng binh sĩ hy sinh th́ bị du kích bắt giam một đêm tra hỏi, tôi phải lặng lẽ rời quê …

Trong cuộc sống lưu vong tôi không thể quên những người bạn một thời học sinh, sinh viên với ḿnh cùng chia sẻ buồn vui . . .. dù bây giờ mỗi người dong ruổi theo số phận nổi trôi! Ở Đức tôi gặp những người tr­ớc 1970 du học, một thiểu số cựu học sinh Phan Châu Trinh, nh­ng tôi cám thấy khó gần v́ t́nh người sao quá hờ hững với quê hương dân tộc. Hơn 30 năm ở Đức tôi ít gặp cựu sinh viên du học tham dự biểu t́nh chống cộng, nhất là những cuộc biểu t́nh mới đây chống Tàu xâm chiếm biển đảo của Việt Nam. Phải chăng họ quên công ơn của những người chiến binh VNCH năm xưa, đổ xương máu chiến đấu bảo vệ quê hương bờ cơi, để họ ung dung đi du học ? Họ thờ ơ trước nỗi khô đau tang tóc của đồng bào nơi quê nhà. Những thập niên trước, họ từng nghe lời chiêu dụ của CS Hả Nội thành lập " Hội Đoàn Kết " theo phong trào phản chiến chống chính quyền VNCH, "ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản’’ bởi vậy kẻ sĩ đôi khi trên đời này khó kiếm.. . .

May mà bên cạnh những người phản trắc cũng không thiếu những trái tim đầy nhiệt huyết tha thiết với quê hương, bạn Nguyễn Văn Hoàng du học Ư tốt nghiệp kỹ sư ngành cơ khí, học chung lớp với Trương Công Lập, bà xă là nhạc sĩ kiêm ca sĩ Cẩm Hoa sáng tác và hát nhạc đấu tranh ủng hộ phong trào tranh đấu cho tự do dân chủ Việt Nam, một tấm ḷng với quê hương “chữ tâm c̣n một chút nầy”', dù ở Ư xa nhưng t́nh bạn với gia đ́nh tôi luôn gắn bó.

Người Việt ty nạn là "thuyền nhân đến Đức sau năm 1979 thành công, hội nhập tốt đẹp có nghề nghiệp vững chắc, con cháu tốt nghiệp đại học thành tài, đi làm việc có đia vị cao trong xă hội. Nh́n lại tuổi thanh xuân đă qua, bây giờ đầu hói tóc bạc, nhưng tôi vẫn thấy không an ḷng v́ giấc mộng năm xưa, tôi không mê tín dị đoan nhưng có sự vô h́nh mà khoa học không thể chứng minh.

Những điều hiển linh thật sự như anh Cao Hữu Thiên chủ bút Đặc San Đất Quảng ở Tacoma qua người ngoại cảm t́m được mộ than phụ bị VC bắt giết chôn trong ḷ hầm than Sơn Long. Anh Nguyễn Văn Trị con bác tôi cựu học sinh Trần Quư Cáp Hội An, bạn tù Tiên Lănh với các anh Phạm Cây Trâm, Mạc Phương Đ́nh, Vơ Văn Dật . . . Anh Trị t́m được xác của bác, bị VC bắt tập trung và bắn chết năm 1965 bên kia đèo Le, vùi lấp ở ven núi. Bốn mươi sáu năm trôi qua, theo chỉ dẫn của người ngoại cảm, đào xuống 3 tất th́ thấy màu đất đen . . . Hốt những phần đất đó cải táng về quê đề con cháu phụng thờ

Tôi vẫn nhớ nụ c­ời hiền ḥa đạo đức của T., luôn tin vào đấng toàn năng Đức Chúa Trời, thời học sinh nghèo chúng tôi cùng chia sẻ buồn vui, đi ăn bánh bèo sau trường Nam tiểu học, xem phim kiếm hiệp Tàu ở rạp Kim Châu, kinh Đô, ở Huế th́ ăn chè bắp Cồn Hến, uống café gần trường Pellerin, ngồi thư viện, cuối tháng cùng tôi đi tảu lửa về Đà Nẵng . . Nhớ lại những kỷ niệm một phần đời với ng­ời bạn thân đă về bên kia thế giới là một trong muôn nẽo t́m về quê hương trong ḷng người viễn xứ. Thời gian trôi qua thay đổi biển dâu biến thành  đồng ruộng, đồi núi quê tôi người ta trồng cây bạch đàng xanh tươi và c̣n những hố bom lấy nước tưới ruộng v­ờn hay làm đ́a nuôi cá. Dân làng từng t́m thấy xương, đầu người của cả 2 bên "bạn thù’' trong cuộc chiến và cải táng về nghĩa trang cho những người vô danh. Nơi đó không c̣n hận thù, chỉ có cỏ cây chen lá, người dân tôn kính đốt những nén nhang thơm trong những ngày rằm tháng Bảy. Tôi luôn cầu nguyện những chiến binh hy sinh tính mạng nơi sa trường để bảo vệ Quê hương, linh hồn được siêu thoát về thế giới vĩnh hằng.

Để những người thương binh bỏ một phần thân thề cho quê hương, được an ủi “lá lành đùm lá rách”, hằng năm Hội đồng  Quảng Nam - Đà Nẵng tổ chức gây quỹ cứu trợ cho Thương Phê Binh VNCH, tuổi già sức khoẻ suy yếu theo thời gian. không được nhà cầm quyền CS giúp đỡ, đời sống họ khổ đau, cô đơn và thua thiệt

Nhớ về Đà Nẵng những con đường c̣n in dấu chân kỷ niệm như: Hoàng Diệu, Phan Châu Trinh, Lê Lợi. Trường Phan Châu Trinh với tuổi học tṛ, quê hương chúng ta là địa danh lịch sừ từ thời dựng nước, mở mang bờ cơi về phương Nam. Quảng Nam vùng đất “Địa Linh Nhân Kiệt - Ngũ Phụng Tề Phi”  nơi phát động phong trào Duy tân. Nơi đây, cũng có nhân vật Nguyễn Văn Trỗi bị bắt lúc 22 giờ ngày 9-5-1964 khi đang gài ḿn để ám sát Robert Mac Namara ở cầu Công Lư ở Sài G̣n. Tôi nhớ không lầm cố luật sư Phạm Nam Sách biện hộ cho anh, đă nói về hành động khủng bố phá hoạ của nguyễn Ván Trỗi như sau: "Trổi không dám khai dù bị tra tấn, v́ sợ đồng bọn VC nằm vùng sẽ khủng bố giết gia đ́nh

vợ con, anh chấp nhận tử h́nh để gia đ́nh b́nh an".

Chế độ CS chủ trương bịt mắt, bịt miệng con người, chúng ta không quên sau 1975 nhà cầm quyền Đà Nẵng kết án tồ chức chống lại chế độ, với bản tử h́nh cho các cựu giáo sư Nguyễn Văn Bảy (trường Kỹ Thuật), Trần Ngọc Thành (trường Phan Châu Trinh) và nhiều người trong đó có cựu học sinh trường Phan Châu Trinh, anh Nguyễn Văn Được, thiếu úy Cảnh Sát Quốc Gia. Trước khi bi bắn anh đă hô to "đá đáo CSVN".

Họ là những anh hùng dám đánh đổi mạng sống ḿnh chống lại chế độ cộng sản. VNCH bị bức tử 37 năm qua, chúng ta phải vinh danh và không quên đốt nén hương ḷng tưởng nhớ những người đă nằm xuống trên quê hương v́ Tự Do và Dân Chủ.

Năm 2012 kỷ niệm 60 thành lập trường mang tên nhà cách mạng: Phan Châu Trinh, nười đă từng đấu tranh với thực dân Pháp mong thoát khỏi ách nô lệ, chủ trương dựng nước một cách vững chắc bằng con đ­ờng “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" và phải có dân chủ thật sự, “độc lập mà không có dân chủ th́ không phải là điều hạnh phúc cho dân ". Tư tưởng của Phan Châu Trinh ngày nay vẫn c̣n giá trị. Cụ để lại cho chúng ta tấm gương sáng chói về ḷng yêu nước, thương dân và luôn có dũng khí đấu tranh.

Chúng ta bỏ nước ra đi t́m tự do v́ không chấp nhận chế độ cộng sản, chúng ta luôn tiếp tục ủng hộ tích cực người dân trong nước vùng lên đấu tranh giải thể đảng cộng sản, đ̣i lại quyền căn bản làm người được sống trong độc lập, tự do./.

 

Ngun: Trích, đánh máy li t Đc San 60 năm thành lâp trường Phan Châu Trinh Đà Nng 1952-2012 

Bạn học Phan Châu Trinh 54-60 thăm nhà Nguyễn Xuân Quang

TÔI NHỚ TRƯỜNG XƯA

Viết cho những học tṛ Phan Châu Trinh thương mến của tôi —

Bên ngoài tri tr gió
Đâu đó v
ng chuông ngân
Tôi ng
i đây thm lặng
Th
ương nh tháng ngày qua
Nh
Phan Châu Trinh mt thi yêu du
Ngôi tr
ường xưa đưa tôi bước vào đi ...

 

Sáng hôm đó
B
u tri xanh ngc bích
Chim hoan ca ríu rít hót trên cành
Có n
ng vàng hanh
Và ḷng m
hi
Tôi l
ượt là áo la lướt qua sân
Cây c
t c đng ngó trân trân
Cành ph
ượng vĩ lâng lâng t́nh tri ng
N
ơi ca s
Nh
ng n cười nở r
Sau l
ưng tôi
H
ơi th xuân th́
Tu
i hai mươi ba tôi va đ ln
Gi
a đám hc tṛ tóc di mt nai

Cô giáo m
i
D
ường như c̣n quá tr
M
t làm nghiêm đóng v kch đu đi
Không ph
i trên sân khu
Có ánh đèn lung linh huyê
̃n hóa
Mà gi
a nhng mái đu xanh
Th
ơm mùi bi phn
Th
ơ ngây mt đóa hu t́nh ...

Th
m thoát ba năm qua
Biê
́t bao là thân ái
Ḍng đ
i không dng li
Ḍng đ
i phi trôi xa
Nh
ư con sông nước chy xa nguồn
Tôi b
trường yêu t́m v bến l

Chi
u cui bâng khuâng
Tr
i chưa vào h
Tr
ước cng trường hoang vng
Tôi m
t ḿnh ngơ ngác nh́n quanh
C
níu li mt chút ǵ trong nng
Nh
t vào hn tng mnh v long lanh

Ngày x
ưa đó
Tôi ch
ưa biết làm thơ
Nên vui bu
n tôi du trong mơ
C
m nhận h́nh như
Trong qua
̣nh quẽ mênh mông
Có l
i th́ thm mun nói
Đ
ng giă t phượng s khóc ngu ngơ

Bây gi
tôi đang làm thơ
T́m v
k nim
Ch
ni nh ra tng con sóng nh
G
i mây v thăm hi du yêu xưa
Nghe trong tim
T
ừng hồi trống giục
Ma
̀ thương đến vô cùng
Nh
ng hc tṛ tôi gn xa muôn vn ngả
Phan Châu Trinh
ơi ! Thu đó đâu ri ... ?

Kim Thành
January 2006

Ngun: http://www.kimthanh.net/nguoisuongphu.asp?speed=dialup
http://thphusi.centerblog.net/

@@@

@@@

Văn nghệ ngày giỗ Chí Sĩ Phan Châu Trinh-120325.MOV: Phan Bái ca
http://www.youtube.com/watch?v=mfCuMiUIy7M&feature=plcp

 

H́nh ảnh Đà Nẵng ngày xưa-Nhạc êm dịu:
http://www.youtube.com/watch?v=sptpXRt75-Q&feature=plcp

 

H́nh ảnh Đà Nẵng xưa tiếng hát Thanh Mai-Nhớ/Trịnh Nam Sơn
http://www.youtube.com/watch?v=xwZAMu8OceQ&feature=related

 
 

Tiếng hát Thanh Mai

 

01-Mùa Xuân trên đnh b́nh yên .T Công Phng

02- Nh …. Trnh Nam Sơn

03-Em c̣n nh mùa Xuân …. Ngô Thy Miên

04- M đóa bâng khuâng màu e p …. Trn Trnh

05- Gi bun …. Tun Khanh

06- Bun nào như lá bay …………..Hoàng Khai Nhan

07- Thu ban đu ….. Phm Đ́nh Chương

08- Bài không tên s 8 ……. Vũ Thành An

09- Áo la vàng …………. Phm Thế M

10- Chiếc lá thu phai ……… Trnh Công Sơn

 

Bài ca vọng cổ: Anh Là Ai?-
Sáng tác Hoàng Dũng - Tŕnh bày Phương Dung